NEPAL, DWARIKA HOTEL HERITAGE – Di sản không chỉ dành riêng cho người dân Kathmandu

“Bất cứ ai ta gặp đều là người ta cần gặp”. Bất cứ nơi nào ta đến đều là nơi ta cần đến.

41379651_10217346893368820_6530461476799381504_n

(Millions of thanks to Hilda and her friends for taking me to this second-to-none place. I miss our days in Kathmandu.)

Hôm nay mọi người bảo Hà Nội bị ảnh hưởng của rung chấn. Bản thân mình không nhận ra. Nhưng điều này lại làm mình nhớ đến ngày làm việc cuối cùng trước khi rời Nepal cuối tháng 5/2015. Sau 2 trận động đất, hàng ngày những con người nơi ấy vẫn trải qua hàng trăm, hàng chục những cơn rung chấn lớn nhỏ tới mức phát quen. Thảm họa không chỉ cướp đi sinh mạng của gần 9.000 người, bị thương gần 22.000 người mà còn phá sụp toàn bộ hoặc một phần, làm hư hại nặng nhiều di sản văn hóa, kiến trúc đã tồn tại gần 10 thế kỷ ở đất nước này. Các đồng nghiệp người Nepal nói với mình là họ không dám, không muốn đến những nơi đấy nữa vì nhìn thấy họ sẽ khóc. Di sản của họ đã bị phá hủy trong tích tắc và sẽ rất ít hy vọng khôi phục lại được vì đất nước còn nhiều ưu tiên khác nữa.

Chị đồng nghiệp người Indonesia của mình ở văn phòng Hà Nội rồi lại cùng có thời gian sang tăng cường cho văn phòng Nepal sau thảm họa động đất được đồng nghiệp cũ người Nepal mời đi ăn tối và muốn rủ mình đi cùng. Mình đinh ninh là mọi thứ mình đã gói ghém bàn giao nên chỉ cần một tiếng đồng hồ nữa mình cố thêm vài việc để các bạn tiếp tục sau đó thuận lợi hơn là là có thể yên tâm rời phòng làm việc. Hóa ra không phải thế, một tiếng đồng hồ nữa đã trôi qua mà mình không có dấu hiệu đứng lên. Chị ấy từ tốn bảo mình là chị ấy sẽ chờ. Thêm một tiếng nữa mình đành xin lỗi để chị ấy và người bạn không mất thời gian đợi mình nữa. Chị ấy vẫn kiên trì đợi, đợi không phải 5-10 phút mà lại tròn thêm tiếng nữa. Chị ấy thực sự muốn mình được đi. Mệt nhoài nhưng không thể phụ những người đã thông cảm đợi mình từng đấy giờ đồng hồ, mình đi, chỉ biết là đi ăn tối.

Gì thế này? Khỏi phải nói, taxi ở Kathmandu không khác gì những cái chuồng gà lọc xọc di chuyển. Sợ nhất là người lái xe luôn cắm những que hương ở gần gương trước. Trong đêm tối, giữa những con đường thủ đô nhưng luôn bụi mù, không đèn đường, chỉ có tí ánh sáng hắt hiu từ những ngôi nhà hai bên phố, những đốm đỏ của hương chập chờn như ma chơi, sợ tới mức không dám thở mạnh. Xe bỗng chết máy giữa đường. Mình hiểu là không thể sửa được, phải xuống và gọi xe khác. Cũng may có chị thổ dân nên mãi thì giữa đường tối om tối òm đấy cũng tìm được xe đi tiếp. Vừa mệt, vừa sợ, vừa nản nhưng lỗi của mình để mọi người muộn 3 tiếng rồi thì chỉ có mỗi mong muốn đến nơi mọi người đang đưa đến.

Wow. Lại gì thế này? Mình không tin vào mắt mình nữa. Mình đang lạc vào một thế giới khác của Kathmandu. Hôm đấy là ngày đầu tiên sau hơn một tháng kể từ khi thảm họa động đất xảy ra, Dwarika Hotel Heritage mở lại phục vụ buffet bữa tối và mình may mắn được đi theo như thế. Nhưng ngay lập tức mình không còn tâm trí nào cho bữa ăn thịnh soạn và sang trọng nhất mình được thưởng thức sau tròn cả tháng trời có mặt ở Nepal. Mình cũng quên hẳn là bộ quần áo mình mặc không hề ăn nhập với nơi này, chỉ kịp xin lỗi những người cho mình đến đây khi mình dừng ăn rất nhanh để dán mắt vào bất cứ thứ gì nhìn thấy. Đây không thể gọi là khách sạn mà là một viện bảo tàng. Nếu được gắn sao, mình nghĩ 6-7 sao vẵn chưa xứng đáng.

41418410_10217346900929009_2557715507952222208_n

41406729_10217346899488973_1415174784680984576_n

41396141_10217346903089063_8875174610056773632_n

41390004_10217346902329044_8471322180993417216_n

41363467_10217346899128964_6038647164031205376_n

41337693_10217346897088913_1785526945576910848_n

Thung lũng Kathmandu đã có những cư dân từ Tây Tạng đến từ hơn 2.000 năm trước. Nền văn minh Newars được biết đến vào thời kỳ hoàng kim từ thế kỷ thứ 12 đến 18 dưới triều các đời Vua Malla. Người Newars theo tín ngưỡng và tập tục của cả Hindu giáo và Phật giáo. Các vị Vua đã mang lại sự hưng thịnh cho mảnh đất này bằng sự chú trọng đến phát triển văn hóa, nghệ thuật. Thừa hưởng thêm những tinh hoa chắt lọc từ cả Hindu giáo và Phật giáo, đồ nghệ thuật cũng như thủ công mỹ nghệ tuyệt hảo của Nepal được giao thương qua Ấn Độ và Tây Tạng. Sự chú tâm đó đã đưa Nepal vào thời kỳ rực rỡ của sự độc đáo về kiến trúc, hội họa, điêu khắc và thủ công mỹ nghệ. Sẽ chẳng ở đâu trên thế giới này bạn có thể thấy những ô cửa sổ, những cánh cửa ra vào chạm trổ tinh xảo, công phu và mang dấu ấn riêng như ở Nepal. Nghệ thuật len lỏi vào từng ngõ ngách, hơi thở của cuộc sống, vào từng con người.

41312900_10217346899768980_4970843578994524160_n

41312912_10217346894208841_120756523105255424_n

41268461_10217346895488873_1706124326102630400_n

41281673_10217346900569000_3034228497217224704_n

41282574_10217346897808931_6953936005120393216_n

Qua thăng trầm của lịch sử, những rực rỡ, hoàng kim cũng lúc thịnh, lúc suy. Cũng vì cuộc sống khắc nghiệt và những trào lưu mới, đôi khi người ta cũng sẵn sàng gỡ bỏ những ô cửa nhuốm màu thời gian và mưa nắng ấy thay bằng nhôm kính, bằng xi măng cốt thép. Nhưng cũng có những con người trong đó có gia đình Dwarika Das Shrestha nhìn ra được sự tinh túy chất chứa trong những ô cửa, viên gạch đó, nhặt nhạnh, mua lại, trùng tu, phục chế, bảo tồn và để những báu vật đó tiếp tục cuộc sống của mình. Khách sạn được xây dần từ những năm 50 của thế kỷ XX nhưng phần lớn những ô cửa và nhiều đồ vật, thậm chí những viên gạch có tuổi đời vài thế kỷ. Sự sang trọng của nơi này không chỉ tính bằng tiện nghi đẳng cấp mà bề dày văn hóa và nghệ thuật nhiều thế kỷ. Điều này không dễ mua được bằng tiền mà chỉ có được bằng cả tâm hồn trân quý lịch sử, văn hóa và nghệ thuật và ước mơ cháy bỏng là nhiều người được chiêm ngưỡng và tận hưởng cuộc sống trong không gian này.

41302516_10217346894808856_7714656223131336704_n

41432042_10217346896568900_1602389810658410496_n

41237178_10217346897528924_8980198393078874112_n

41263774_10217346901609026_3150659438499594240_n

Giờ đây gia đình Dwarika không còn tiếp tục mua những khung cửa, những ô cửa như họ vẫn từng làm qua nhiều thập kỷ mà họ tham gia khuyến khích cách gia đình Nepal trân trọng những nét văn hóa họ may mắn có bằng cách giữ lại, trùng tu và bảo tồn chính những ô cửa nhà của từng gia đình.

 

41306589_10217346901289018_7720657387660509184_n

41316610_10217346903409071_4858072293445730304_n

 

Mình chợt hiểu rõ hơn tại sao cách đây vài năm các đồng nghiệp Nepal đã tặng mình một khung cửa gỗ chạm trổ đẹp đến thế, mô phỏng những ô cửa sổ quốc hồn, quốc túy của họ trong lần đầu tiên mình đã được đến đây làm việc với họ. Mình chợt thấy quá may mắn được đưa đến tận đây, được tận mắt nhìn thấy, được tận tay chạm vào những điều vô giá này ở khách sạn này. Mình mang ơn chị đồng nghiệp của tôi và vợ chồng đồng nghiệp cũ của chị ấy đã kiên trì đợi, rủ mình đi theo để biết nơi này. Mình lặng người đi khi được giới thiệu ra chào bà cụ chủ của gia sản này. Sau khi hỏi han tôi, bà cám ơn mình đã đến đây khi Nepal đang khó khăn thế, chúc mình về nhà an lành và cầu chúc Nepal được bình an để không tiếp tục mất đi những do sản mà họ đã gìn giữ được qua nhiều thế kỷ như thế.

41399547_10217346898448947_4391168052259979264_n

Mình rời nơi ấy trong bóng đêm. Mình cũng đã không nhận ra được ánh sáng đã giúp mình nhìn được những thứ quý giá ấy được phát ra nhờ máy nổ vì lúc đó cả Kathmandu chìm trong bóng tối sau những dư chấn.

Sáng hôm sau mình rời Kathmandu với một mong muốn một ngày nào đó tôi sẽ được quay lại nơi này để được chiêm ngưỡng một cách trọn vẹn hơn.

Ảnh chụp bằng điện thoại trong khoảng thời gian ngắn ngủi nên không thể tả được. Mời mọi người xem tạm cho biết nhé.

PTB 2019

Advertisements

“Các con thông cảm, bố cần lao động, bố cần vui.”

Chuyện trên đường

Sáng sớm đã đông nghịt. Người xế nhìn như tài tử điện ảnh ở tuổi xế chiều, quần ka ki sáng màu, giầy chỉnh chu bắt đầu cuốc xe. Được một đoạn chú ấy từ tốn nói:
– Xế: Chị thông cảm, hôm nay đường đông và tắc nhiều nơi nhé. Hôm nay là ngày các cháu nó đi tổng duyệt.
– Mình: Vâng. Cháu cũng nghĩ là hôm nay đầu tuần, sau ngày nghỉ lễ thì sẽ rất đông nhưng không nghĩ đông thế này. Chú cứ liệu đường mà đi ạ.
– Xế: Chị yên tâm. Tôi đi từ từ cho an toàn nhé.
– Mình: Vâng. Chú vẫn còn được sức khỏe và đi được thế này là tốt rồi.
– Xế: Cám ơn chị. Tôi cũng gần 70 rồi. Tôi về hưu trông cháu một số năm, vui chị ạ nhưng giờ các cháu nó đi học hết, tôi ở nhà cũng buồn nên đi làm thêm thế này.
– Mình: Vâng.
– Xế: Các con tôi lúc đầu cũng phản đối lắm. Tôi phải phân tích nhiều lần “Các con thông cảm, bố cần lao động, bố cần vui.” Trời còn cho tôi sức khỏe thì tôi cần phải lao động chứ quanh quẩn ở nhà, lương hưu chẳng đáng là bao mà để các con phải lo thì tôi cũng không thích. Chị thông cảm chứ suốt ngày đọc mạng, quanh đi quẩn lại cũng từng đấy chuyện, chán lắm. Mà đọc nhiều đâm ra tiêu cực, chẳng biết ai tốt ai xấu nữa. Uống nước, đánh cờ với các cụ mãi cùng chán lắm
– Mình: Đánh cờ với các cụ thì sao lại chán ạ?
– Xế: Chị thông cảm, tuổi các chị chưa hiểu hết được cái sự chán của người có tuổi đâu. Có câu “Bài trong Cờ ngoài”. Hai người đánh cờ với nhau nhưng hàng chục người xem xung quanh, mỗi người tư vấn hay xui đi theo một cách rồi thành mâu thuẫn, không hài lòng, cãi nhau. Ngồi uống nước với nhau mãi toàn nói chuyện và tranh luận những chuyện đâu đâu, cả chuyện thế giới, chẳng hiểu đâu ra đâu nhưng ai cũng nghĩ mình biết rõ hơn rồi lại cãi nhau. Mệt lắm, tốt nhất là tôi rút lui. Cứ để tôi đi xe thế này, ngày tôi chỉ đi 7 tiếng thôi, đỡ chán lại thêm thu nhập, thỉnh thoảng cho các cháu thêm không hơn à? Các con biết tôi không bao giờ đi ẩu nhưng lo người khác đâm vào tôi. Lo thế thì có mà lo cả đời à? Giờ chúng nó thấy thoải mái hơn rồi.
– Mình: Vâng. Cám ơn chú kể cho cháu nghe. Cháu cũng không nghĩ đến những cái chán đấy thật.
– Xế: Cám ơn chị. Tôi người gốc Hoài Đức, gia đình tôi cũng mới chỉ thích nghi với cuộc sống ở đây từ năm 1946 thôi. Chị thông cảm nhé, chuyện người già đôi khi chẳng đâu vào đâu thế này.
– Mình: Hay chứ ạ. Cháu cám ơn chú nhé. Mong chú khỏe để còn lao động được, còn vui.

Mọi người thông cảm nhé, ghi lại nhanh nhanh thế đã, mình cày cuối tiếp đây

 

PTB 04.09.2018

Ngày Lễ Tết muốn đi đâu?

20180829_112909-001

(Dành cho những người đi làm xa nhà và những người hay xa nhà vì đi công tác)

Đứa trẻ mếu máo “Ba ơi, ba hết bệnh rồi à?” Chỉ có người trong cuộc mới hiểu sao con bé vừa khóc vừa hỏi như thế. Ba nó đã khỏi ốm, vậy là đến ngày ba nó lại xách ba lô lên đường. Ngoại trừ những ngày Lễ Tết và đôi lần nghỉ phép kéo những ngày Lễ Tết dài hơn chút, chỉ khi ốm lắm thì ba nó mới được nghỉ ở nhà lâu lâu với nó. Ba nó đi làm xa nhà.

Ở nơi khác, có con bé cũng đã từng nói thế này “Bố cháu nói làm việc vì trẻ em thế mà có mỗi đứa con gái vẫn vứt vạ, vứt vật thế này”. Bố nó cũng đi làm xa nhà. Giờ cô bé ấy đã lớn tướng, nó cũng sống và làm xa bố mẹ nó, không biết nó có nghĩ khác không.

Tin nhắn ting ting “Anh cho em nghỉ phép mấy hôm để về nhà. Vợ em nó nộp đơn đòi ly dị rồi… Anh không cho em nghỉ thì em cũng vẫn nghỉ.” Sếp bối rối rồi cũng nhắn lại “Em về lo việc gia đình đi.” Cậu ấy có cô vợ đẹp như diễn viên. Cậu ấy cũng làm việc xa nhà và cậu ấy lạ lắm, cả tuần chẳng tắm.

Có đứa bảo “Chị biết không, tối nào nó cũng gọi điện về nói chuyện với vợ nó đến cả tiếng đồng hồ ý. Thực ra là vợ nó vừa phải chăm cây cho nó rồi phải livestream từng cái cây cho nó ngắm đấy. Nó toàn ngắm hoa lan nhà nó qua điện thoại thôi” Ừ cũng phải, nó đi làm xa nhà. Có phải lúc nào hoa nở cũng là lúc được về nhà đâu. Thế mà có đứa cũng bị trộm cắt lưới bảo vệ khênh đi hết cả những cây lan đẹp nhất.

Đôi khi đi làm xa nhà hẳn còn “tiện” hơn những người mang tiếng được “sáng đi chiều về” nhưng hay “trên từng cây số”. Giữa những cuộc hiếu hỉ của đại gia đình, những câu hỏi quen thuộc kiểu “Ơ, thế hôm nay không phải đi công tác à?” làm họ lặng người. Cả nhà đã quen sự vắng mặt của họ. Có mặt mới là lạ chứ. Hay những đứa bạn luôn có câu hỏi thường trực “Có đang ở nhà không hay lại đi đâu rồi?”.

Những chuyến đi và công việc đôi khi đẩy người ta vào mâu thuẫn cực độ. Cũng vì tận mắt nhìn thấy những đứa trẻ thiếu thốn đủ đường nên luôn cố gắng không để con mình rơi vào cảnh đó. Sự cố gắng đôi khi cực đoan, mua đủ thứ cho con để rồi buổi sáng cáu loạn lên vì con có thể muộn học khi chọn mãi không biết nên đi đôi giầy nào. Chẳng bù mấy chị em đứa trẻ ở nơi rẻo cao thay phiên nhau đi một đôi dép.

Chẳng nhà nào giống nhà nào cả dù có một điểm chung là vợ hoặc chồng họ lựa chọn công việc chỉ có thể làm ở những nơi điều kiện khắc nghiệt hơn, ở vùng sâu, vùng xa, thời gian của họ chủ yếu xa nhà. Họ luôn cảm thấy có lỗi với những người thân của mình vì ngoài thời gian eo hẹp dành cho người thân, mỗi khi được về nhà, họ vẫn còn chuếnh choáng vì mệt cả về thể xác lẫn tinh thần, đuyểnh đoảng khi trở lại làm những công việc gia đình nên có đứa trẻ đã từng nói với mẹ nó “Tốt nhất là nhà mình ra quán ăn đi vì mẹ nấu chẳng ngon nữa đâu” làm mẹ nó chết lặng. Mẹ nó nói với những đồng nghiệp trẻ hơn “Các em đã chọn công việc này thì cố gắng cân đối, đừng như chị nhé.”

Đành rằng họ cần phải đi làm vì cuộc sống của bản thân mình, vì gia mình mình. Họ đi làm là được trả lương và sự lựa chọn là của chính họ. Họ đã chọn cho mình nghề phải luôn đi xa và có lẽ nghề cũng chọn họ, những người chịu được khó khăn, những người đủ kiên trì, nhẫn nại, đủ yêu thương để luôn tìm cách làm gì được cho người khác và luôn vượt qua được chính mình, tìm được cách hòa nhập với gia đình mình với tình yêu thương không dễ gì hiểu được.

Ngày Lễ Tết họ muốn đi đâu? Họ muốn được ở nhà mình hay chỉ đơn giản là “Anh chở em đi ăn một bát phở nhé. Lâu lắm em chẳng được ăn một bát phở ngon.”

PTB 02.09.2018

Chuyện từ một nơi không mấy ai biết đến bóng đá

20180829_122317

Lâu lâu rồi mới được đi “Du lịch sinh thái” nên để đảm bảo không lạc, tất cả đều phải mặc áo đồng phục dù oi nóng và đi theo hướng dẫn của Sếp chủ nhà, cấm cãi. Lúc trời khô ráo thì lên xe phi thật lực, trời bắt đầu đổ mưa, đường đủ trơn thì xuống đi bộ. Trời ngớt mưa thì vào hội trường nghe thuyết trình, trời mưa nặng hạt thì ra hiện trường. Đúng khi mặt trời chuẩn bị đứng bóng (thực ra trời lúc đấy mù vì mưa), nhìn đồng hồ là 11h37 thì bắt đầu cuốc bộ và leo dốc vào bản xa nhất, hụt hơi. Cũng may là không phải bơi qua suối vì cây cầu mới (chuyện này kể sau). Giờ này không thể nói chuyện công việc được nữa mà chỉ kể được chuyện hóng được trên đường đi:

1)
– Sếp ở thành phố chỉ đạo: Dự án nuôi dê và lợn sinh sản giờ giao hết cho các anh. Các anh phải hoàn toàn chịu trách nhiệm cho việc chăm sóc cũng như sinh sản này. Nếu một năm sau mà không có lứa dê và lợn mới thì…
– Sếp ở địa phương: Anh giao thế tôi không dám nhận. Các anh lấy vợ thì cũng có lúc nọ, lúc kia, may hơn khôn nữa là dê và lợn.

2)
– Nhân viên tài chính: Anh cho em hỏi là mình hỗ trợ bà con dê giống rồi dê cứ tự sinh sản hay ta phải hỗ trợ phần sinh sản ạ?
– Sếp: Việc dê sinh sản chỉ có dê hỗ trợ được dê chứ anh không hỗ trợ được.

3)
– Sếp: Tại sao phần quyết toán hỗ trợ mua lợn đực phối giống chậm 3 tháng nay rồi?
– Nhân viên tài chính: Báo cáo anh là bên chương trình vẫn đôn đốc luôn nhưng dưới Ban dự án báo là từ khi mua lợn đực phối giống về chưa ra được kết quả cụ thể cho đàn lợn nái thì chưa thể quyết toán được ạ.

4)
– Sếp vùng A: Các anh vừa giới thiệu Dự án nuôi dê thích ứng biến đổi khí hậu. Dê này khác gì dê của dự án sinh kế trước kia đã làm.
– Sếp vùng B: Dê thích ứng tốt. Người ăn lá ngón chết ngay, dê ăn lá ngón vô tư. Thế không là thích ứng là gì, ông đừng hỏi khó.
– Cán bộ hiện trường: Dê có cái hay là trời cứ mưa là tự chạy về nhà.
– Sếp vùng C: Sao đây là Home stay của Dê à? Dê đâu hết rồi?
– Bà con: Báo cáo là dê nuôi theo tổ 6 gia đình. Hôm nay đến lượt nhà nớ. Thằng cu con đi học về không biết có các bác đến nên thả tuốt dê lên núi cho ăn rồi ạ.
– Sếp vùng D: Sao vừa bảo là mưa thì dê chạy về nhà. Mưa rồi mà chưa thấy chạy về?
– Sếp chủ nhà: Dê thích ứng biến đổi khí hậu là thế đấy. Giờ mưa không chạy về nhà nữa chứ thời tiết nắng mưa thất thường thế này cứ chạy đi chạy lại là hết ngày. Các bác hiểu chửa?

5)
– Sếp vùng X: Dự án nuôi dê theo tổ 6 hộ gia đình sau 1 năm thế nào rồi?
– Bà con: Báo cáo là rất phấn khởi. Từ 11 dê giống giờ đã có 22 con rồi… Một con dê thành phẩm 20-30kg có thể mang lại thu nhập 2,5 đến 3tr đồng.
– Sếp vùng Y: Rất đáng khích lệ. Từ hồi bắt đầu nuôi dê đến giờ các hộ gia đình có gặp khó khăn gì không? Có thịt mất con nào không? Có chết mất con nào không?
– Bà con: Thịt thì không nhưng có dê con bị chết vì chó cắn.
– Sếp vùng Z: Vùng tôi không có hiện tượng dê con bị chó cắn. Bà con nên làm làm chuồng trại có lưới quây chống chó cho dê non. Nếu vẫn còn hiện tượng dê bị chó cắn thì tốt nhất thịt chó đi.
– Sếp chủ nhà kéo Sếp vùng Z ra thì thào rõ to: Ấy chết, anh đừng phát biểu thế. Cả bản hiện có mấy chục con chó, vì dự án dê mà giết chó thì ảnh hưởng tới dự án vệ sinh môi trường.

Cám ơn anh em vì những câu chuyện dọc đường. Học được ối điều. Cười cũng giúp điều hòa nhịp thở khi đỡ hụt hơi khi leo dốc.

Thế đã nhé. Ngày mai còn dài.

PTB 29.08.2018

BANGLADESH – Đảo Maheshkhali ở Cox’s Bazar – NƠI CUỘC SỐNG CỰC CHẬM NHƯNG KHÔNG DỪNG BƯỚC

20171201_101737

Ngày hôm nay, 25/8 đánh dấu tròn một năm khủng hoảng diễn ra ở Cox’s Bazar, Bangladesh nơi được biết đến với bãi biển cát rộng và cát tự nhiên dài nhất thế giới (120 km bao gồm cả các bãi bùn) cũng là nơi bất đắc dĩ trở thành nhà tạm chưa biết đến bao giờ của hàng trăm, hàng ngàn, hàng vạn rồi hàng triệu người dân Rohingya chạy từ Myanmar sang lánh nạn.

Năm ngoái mình có một tháng làm việc ở nơi đặc biệt này với mỗi ngày đầy ắp công việc chạy đua với thời gian và cả những điều lần đầu tiên mình được biết đến. Khó có thể quên mảnh đất và con người nơi mà khủng hoảng vẫn chưa đến hồi kết. Chia sẻ này không liên quan đến công việc mà là những giờ đồng hồ, những đồng nghiệp người Bangladesh, những người mình coi nhưng anh chị em đã dành cho mình cơ hội để được đi, nhìn tận mắt và hiểu thêm về cuộc sống và con người nơi đấy.

Ngày thứ 12 của tháng thứ 3 theo lịch Hồi giáo (năm ngoái rơi vào ngày 1/12) là ngày lễ Eid e- Milad-Un Nabi, một trong những ngày lễ lớn nhất của người Hồi giáo trên khắp thế giới. Ngày được tin là ngày sinh, đồng thời là ngày mất của Nhà tiên tri Mumhammed (Prophet Muhammed). Với 90% của 170 triệu dân là người Hồi giáo, ngày nghỉ cuối tuần ở Bangladesh là ngày Thứ 6, thời gian diễn ra nhiều thủ tục hành lễ. Lễ Eid e- Milad-Un Nabi đương nhiên là ngày Quốc lễ, ngày nghỉ của toàn dân. Dù có khẩn cấp đến đâu cũng chẳng ai đi làm vào ngày đó. Vài đồng nghiệp người Bangladesh hỏi mình có muốn theo họ đến một hòn đảo cách Cox’s Bazar không xa trong nửa ngày với một điều kiện vì lý do an ninh cho chính mình và cho họ, mình phải giữ bí mật. Mình không mắt xanh, mũi lõ nên không quá gây chú ý, nhưng mình không những không giống người địa phương mà còn giống người Myanmar, khá nhậy cảm ở khu vực này. Cũng khá e ngại nhưng sau 2 tuần làm việc từ sáng sớm đến đêm không có ngày nghỉ mình cũng cần chút thay đổi nên mình quyết tâm theo các bạn. Mình “cẩn thận” hỏi có cần phơi nắng thêm trước cho đen nhẻm đi, giống người địa phương hơn không. Các bạn bảo nếu đen nhẻm đi càng giống Myanmar hơn nên thôi. Mũ và kính sùm sụp, mình cứ theo mọi người. Đơn giản vì mình muốn được đến nơi mình chưa được đến và không nhiều người có cơ hội được đến. Người duy nhất trong nhóm đã từng ra đảo cũng cách đây đến gần 20 năm.

Chiếc xe lam sóc long sòng sọc trên những con đường đất đá lổn nhổn dẫn ra một bến tầu. Những chiếc cầu gỗ được giằng bằng những cây tre đi lên rung bần bật là cách duy nhất dẫn ra những chiếc thuyền máy neo đậu đợi khách. Nắng trắng trời. Nắng rát mặt. Nhìn những đứa trẻ đen trùi trũi chẳng mũ nón thoăn thoắt chạy đi chạy lại trên bến tàu để làm những việc vặt giúp người lớn, để mưu sinh mình cứ tự hỏi có bao giờ chúng nó dám ốm không. Mình không dám nhìn ai quá lâu nhưng cảm được những ánh mắt tò mò nhìn mình.

20171201_095052

20171201_094451

20171201_094506

20171201_094924

20171201_094548

20171201_094721

Cái nóng được xua đi khi chiếc thuyền máy ra được khỏi bến, băng băng ra vịnh Bengal, bỏ lại sau lưng mọi sự ồn ào, náo nhiệt, của mùi cá tanh sực nức bên chợ cá dưới nắng gắt gần bến tầu, của sự nghèo khó hằn sâu vào nhiều khuôn mặt. Cũng chỉ vài chục phút con người trở nên nhỏ bé giữa trời và biển và trở nên ghen tị với những con hải âu bay lượn đầy tự do và cả những đàn cá chắc giật mình vì tiếng động cơ của tàu.

20171201_101126(0)-001

20171201_095931

20171201_095915

Những chiếc cầu gỗ cũng tre lại dẫn vào cầu tầu với con nho nhỏ bên tàu như dẫn ta vào một thế giới khác, một làng chài trên một hòn đảo mà chỉ mới đặt chân đến ai cũng có thể cảm nhận được là cuộc sống rất chậm, chậm nhiều năm nay, vẫn nghèo, rất nghèo nhưng thanh bình đến lạ. Cậu đồng nghiệp khẳng định là sau gần 20 năm mới quay lại đây, chẳng thấy khác gì. Xe lam, xích lô và xe đạp là phương tiện chính trên đảo. Điều bất ngờ là ở quốc gia tới 90% dân số là người Hồi giáo mà trên đảo có một ngôi chùa được xây dựng từ thế kỷ 18, có ngôi đền Hindu cổ (A shrine of Adinath). Mọi người chia sẻ với mình là ở đây các tôn giáo ôn hòa. Người Hồi giáo lễ 5 lần từ 5h30 sáng, 4 lễ còn lại bắt đầu từ khoảng 13h30 đến tối, còn nhìn theo mặt trời nữa. Chính các bạn Hồi giáo đưa mình đến tham qua chùa Phật giáo và đền Hindu với thái độ rất thành kính. Trẻ con ở đây đầy 6 tháng sẽ được đưa đi làm lễ để chính thức để được ăn hạt cơm đầu tiên. Mừng cho những cô bé xinh xắn được làm lễ. Vui cho những cô bé cậu bé được tham gia dàn nhạc lễ. Nhưng chạnh lòng thương cho những cô bé, cậu bé Rohingya mới lọt lòng hoặc thậm chí được sinh ra ở ngay trạm trung chuyển trước khi vào các trại tị nạn ở cách ngôi nhà của những cô bé này không quá xa. Mọi thứ trở nên ồn ào không phải vì tiếng nhạc của những đám rước mà của những cậu sinh viên của một trường đại học đang đi thực tế ở khu vực này cũng làm một chuyến ra đảo. Nhìn thấy mình khác biệt ở đây nên các cậu ấy lần lượt ra xin chụp ảnh cùng rồi ào ra đông lắm. Cũng vì lý do an ninh, mình được nhắc nhở phải tránh.

20171201_102256

20171201_130204

20171201_130848

20171201_103557

20171201_110845

20171201_113346

20171201_112504_001

20171201_112640

20171201_115310

20171201_103236

Cả hòn đảo Maheshkhali như không có mấy cơ hội tiếp cận với cuộc sống hiện đại nơi đất liền ngoài những chiếc thuyền máy đưa người đi qua đi lại. Điều gì biến hòn đảo này thành đặt biệt mà có cơ hội đến thì rất nên đến? Đây lại là nơi đào tạo nguồn nhân lực khoa học và công nghệ cho cả một vùng Cox’s Bazar và lân cận. Ngôi trường Leadership Technical College do một người dân địa phương thoát ly từ làng chài nhỏ bé và hòn đảo ấy sang xây dựng cuộc sống mới ở Úc, thành công và quay trở lại không chỉ xây dựng ngôi trường mà còn đầu tư cả chương trình học theo chuẩn Úc để những thanh niên nơi này có cơ hội học tập, vươn ra xa hơn làm việc. Quả là một mô hình đầu tư ra tấm ra món.

Khi mặt trời đứng bóng cũng là lúc những xe trầu cau được tập kết để theo những chiếc thuyền vào đất liền, tỏa đi khắp nơi. Hòn đảo là một vựa trầu nổi tiếng. Những lá trầu được xếp lớp xòe ra như bông hoa khổng lồ bằng đôi bàn tay thoăn thoắt của những chàng trai vui tính và sẵn sàng mời thử trầu cho biết.

20171201_110456

20171201_124027

20171201_124040

Chỉ vỏn vẹn vài tiếng đồng hồ và về lại được nơi xuất phát an toàn, các bạn Bangladesh thở phào nhẹ nhõm còn mình thực sự thấy may mắn vì đã có cơ hội được đi, được nhìn và được hiểu thêm về cuộc sống và con người ở những phần khác nhau của thế giới rộng lớn này. Mình ghi lại để cảm ơn những người đồng nghiệp đã cho mình cơ hội được đồng hành cùng họ. Một số những đồng nghiệp đấy vẫn còn đang ngày đêm bận rộn với chương trình hỗ trợ người Rohingya từ Myanmar chạy sang Bangladesh và cả năm nay vẫn đang ở lều hoặc nhà tạm trên những ngọn đồi trọc mà chưa có hồi kết. Mong họ khỏe.

20171201_130920

20171201_114541

20171201_115820

 

PTB 25/08/2018

SÁCH GIÁO KHOA (SGK) và KẾ HOẠCH NHỎ (KHN)

39878834_10217198576100981_1471255950781317120_nĐứa bạn 40 năm nay của mình nhắn hỏi xem có cần SGK đã qua sử dụng cho các cháu vùng cao không để nó chở đến. Nó nhắn thêm “Ngày xưa mình toàn mượn SGK của cô Én thư viện. Có quyển dùng hàng chục năm rồi mà giờ cũng có thấy bị ngu lắm đâu nhỉ.” Mình bật cười. Nó nhắc đúng điều mình băn khoăn từ lâu là sao nhà trường không duy trì thư viện SGK và cách người lớn cũng như trẻ tiết kiệm cho gia đình và xã hội.

Nhớ giờ này năm ngoái, có bao nhiêu SGK đã qua sử dụng thì tốt bấy nhiêu vì một số địa bàn các cháu không được bao cấp sách nữa, các điểm bán sách cũng không chuẩn bị kịp, cháy hàng, thày cô giáo cũng chẳng biết xoay xở đâu ra đành cứ yêu cầu phụ huynh. Nhiều bố mẹ ở rẻo cao đấy không thể chạy ào ra phố mua như ở dưới xuôi, cũng chẳng có sẵn tiền nên chịu. Cứ luẩn quẩn với nhau là thế. Phương án chữa cháy là xin sách cũ của các con ở Hà Nội. Một số bạn góp tiền mua bổ xung một số sách Toán – Văn. Khoảng 5,000 SGK được chuyển lên. Mừng quýnh. Năm nay đỡ hơn nhưng nếu bạn nào có sẵn cứ cho bọn mình xin nhé. Phòng khi cần.

Quay lại chuyện Thư viện SGK. Suốt những năm Cấp II, lớp mình đăng ký đi lao động ở Thư viện của trường, sắp xếp, kiểm SGK, thậm chí dán lại bìa để đến đầu năm học mượn sách. Có quyển 2-3 đứa chung, quay vòng nhiều năm. Đã đành thời bao cấp khó khăn, làm gì có chuyện đương nhiên vào năm học là có một bộ sách mới. Đành rằng nhiều gia đình giờ có điều kiện nên “Mua một bộ SGK mới chẳng đáng là bao.” Nhưng rõ ràng là SGK là loại sách có thể sử dụng được hơn 1 lần. Tính nhanh cũng có thể thấy là nếu dùng lại sách thì mỗi gia đình mỗi năm tiết kiệm được vài trăm ngàn đồng tiền SGK, món tiền đáng kể, nhất là những vùng còn nhiều khó khăn.

Đơn giản là hàng năm, học sinh học xong thì góp sách vào Thư viện Trường để các em lớp sau cứ thế mà mượn dùng tiếp, chỉ phải mua những quyển SGK hoặc bài tập đã điền trực tiếp vào đấy thôi. Mình thiết nghĩ, điều quan trọng hơn là trẻ học được cách nâng niu sách và tiết kiệm. Mình chắc một điều là không ít bố mẹ sẽ thấy thoải mái hơn khi sách của con mình không bị biến thành giấy vụn, bán đồng nát hoặc vứt ra sọt rác mà biết có ai đó dùng được tiếp. Đấy là chưa kể nhiều quyển vở được dùng chưa được một nửa đã phải thay vì năm học mới cần vở mới. Số giấy trắng còn lại nếu bố mẹ nào cẩn thận sẽ gạn lại để con làm nháp hoặc việc khác nhưng đa phần sẽ bỏ luôn thành giấy vụn. Quần áo đồng phục cũng thế.

Trong khi đó, phong trào Kế hoạch nhỏ được khởi xướng từ năm 1958 và mình cứ tưởng đã dừng hoặc cải tiến từ lâu thì hóa ra vẫn được duy trì và hình thức gần như không thay đổi. Làm KHN là việc tốt giúp trẻ tiết kiệm. Thậm chí tiền thu được từ KHN thời đấy đủ xây Khách sạn Khăn quàng đỏ. Những năm 80, để có được chút quỹ lớp, thay bằng xin tiền của bố mẹ, mà thời đấy xin không hề dễ, ngoài phong trào KHN ở trường, các bạn lớp mình thống nhất phân công nhau cứ mỗi buổi học xong là thay phiên nhau ở lại nhặt giấy vụn ở tất cả các lớp trong trường bán lấy tiền. Thế là cả lớp cũng có chút tiền chi tiêu vặt khi cần thiết, thậm chí khéo co kéo cũng đủ để mua hoa mấy bông hoa tặng thày cô nhân ngày 20/11.

Việc làm KHN hồi đấy là có thật, phải nhặt nhạnh giấy vụn, báo ở nhà, để vào một chỗ hàng năm. Giờ đây, mình biết chắc là còn rất hiếm nhà duy trì cho con gom giấy vụn, báo và phế liệu như thế và không nhiều trường giúp học sinh thực sự hiểu rõ mục đích và ý nghĩa của việc làm KHN. Đến kỳ cần nộp, nhiều nhà nháo nhào nhào đi kiếm, thậm chí là lấy luôn SGK cũ và vở cũ ra để nộp. Có bố mẹ phải ra hàng giấy báo cũ, hàng đồng nát mua để nộp cho con. Có nhà còn chạy đua, mua hẳn hàng chục cân để nộp vì cái danh hiệu “Kiện tướng Kế hoạch nhỏ.” Sau tròn 60 năm, hình thức thu KHN không hề thay đổi trong khi mọi thứ đã thay đổi rất nhiều. Mình chắc một điều là nếu tính toán nhanh công sức và chi phí bỏ ra cho việc làm KHN đấy sẽ nhiều hơn giá trị thực của việc đấy mang lại. Trong khi đó, thư viện SGK lại biến mất, SGK thì lại được biến thành giấy vụn, giảm giá trị nhiều lần.

Nhìn ra xung quanh, ở đất nước giầu có hơn ta nhiều lần, học sinh có thể đến 1 điểm của trường, nơi các học sinh khác đã góp quần áo đồng phục đã qua sử dụng để nhận quần áo đấy về mặc lại cho đỡ phải mua, đơn giản là tiết kiệm chi tiêu cho gia đình và nhìn rộng ra là cả xã hội.

PTB 22.08.2018

PHÌ CƯỜI, MỈM CƯỜI và CƯỜI NGOÁC CẢ MIỆNG

20171201_114541

Mỗi lần nhìn thấy nó mình lại PHÌ CƯỜI. Nó sáng sủa, cao ráo, cũng làm oách oách rồi nhưng mấy chục năm mình vẫn luôn thấy nó ngộc nghệch, chân thành, cực vô tư với bạn. Nó đã từng mắng mình “Sao chúng mày tụ tập mà không gọi tao. Tao đọc email hơi muộn” Mình ngơ ngác, lật đật kiểm tra. “Xời, email gửi cách đây cả năm trời.” Chưa kịp bật lại thì nó mắng tiếp “Lần sau gửi email cho tao xong nhớ gọi điện để tao đọc email nhé.” Mình PHÌ CƯỜI “Ờ ờ.”

Lần này gặp nó mình vẫn PHÌ CƯỜI nhưng cười mình, chẳng dám kể là mình vừa xin lỗi rối rít một bạn mình luôn học hỏi được nhiều điều vì bạn hẹn cafe, mình nhãng đi, không đi được cũng không nói gì. Bạn nhắn lại là “Tin nhắn hẹn cafe là từ tháng Tư ý”.

MỈM CƯỜI khi nhận được tin nhắn của một người bạn mình luôn trân quý “Hôm nào cafe đi, có quà.” Thế là chẳng thấy nhỡ nhàng gì cả. Chưa nhận QUÀ thì cả chục ngày cũng vẫn nhớ là chưa nhận.

Một buổi tối nhận được tin nhắn “Cậu ơi, 250-300tr có thể xây được trường học gì không và ở đâu được nhỉ?…Ok cậu, hỏi giúp tớ sớm để tớ rủ người đồng tài trợ nhé….(Không) cám ơn.” Mình CƯỜI NGOÁC CẢ MIỆNG. Rồi các cháu ở rẻo cao nào đấy sẽ có một điểm trường sáng sủa hơn thay bằng gian nhà tạm bợ mùa đông hút gió.

Mình CƯỜI NGOÁC MIỆNG khi không ních được vào cái quần màu vàng yêu thích của mình nhưng có đứa còi hơn mình tí sẵn sàng nhận, mặc cực ổn và lượn vè vè.

Gạt tạm những bận rộn sang một bên, ngồi ngắm QUÀ, cái hũ nhỏ xinh từ một nơi rất xa mà mình gắn bó, nhấm nháp kẹo chocolate có hạt quinoa lần đầu tiên mình được biết đến, rất ngon. Bạn cho mình bảo loại hạt này tốt, dân Hollywood toàn ăn đấy. Nào có biết mình MỈM CƯỜI rồi PHÌ CƯỜI.

Cảm ơn rất nhiều những người quanh mình, làm mình PHÌ CƯỜI, MỈM CƯỜI và CƯỜI NGOÁC CẢ MIỆNG.