Hà Giang – ĐI và BIẾT – CHỢ TÌNH KHÂU VAI và LỄ HỘI VỖ MÔNG

30705379_10216182318255170_3780699349474869248_n

Chỉ Mèo Vạc, Hà Giang mới có CHỢ TÌNH KHÂU VAI và LỄ HỘI  VỖ MÔNG này

Trong câu chuyện liên quan đến Dự án Ngăn ngừa kết hôn trẻ em đang được triển khai ở Hà Giang, một “thổ dân” có trao đổi là Mèo Vạc đang phục hồi lại lễ hội truyền thống VỖ MÔNG TÌM BẠN ĐỜI được tổ chức hàng năm vào ngày mùng 6 Tết. Nôm na là nam có thể vỗ mông nữ kéo đi, nữ mà đồng thuận, không phản ứng gì là có thể theo và thành vợ thành chồng được. Trẻ em từ 12 tuổi trở lên là có thể được tham gia. Có đứa trẻ mới học cấp II nhưng cũng đi vỗ mông các chị lớn tuổi hơn, và đương nhiên các chàng trai cũng vỗ mông những cô bé tuổi vị thành niên mà thành đôi. Đấy cũng là một nguyên nhân không tránh khỏi của việc tảo hôn. Lễ hội được phục hồi vài năm rồi. Mình tròn mắt lên nghe và cho một câu “bịa”. Bạn ấy bảo mình tra google mà xem. Quả đúng là có thật.

Nguyên văn một đoạn tra được như sau “Theo phong tục, trong những ngày Tết, các chàng trai, cô gái Mông lại nỗ nức kéo đến các bãi đất rộng, hay trên những đoạn đường chay qua thôn để cùng vui chơi, tâm tình. Họ đi thành từng tốp, cùng với những lời thăm hỏi, chúc tụng đầu năm, các chàng trai, cô gái đưa mắt lựa chọn đối tượng cho riêng mình. Khi những ánh mắt đã tìm gặp được nhau, cô gái sẽ e thẹn tách khỏi đám đông chờ đợi.

Chàng trai ngay lập tức tiếp cận, dùng tay vỗ vào mông cô gái và thả lời yêu thương. Nếu cô gái ưng thuận thì quay lại vỗ nhẹ vào mông chàng trai mà đáp lời tế nhị. Cứ như thế, đôi trai gái vừa đi, vừa chơi hội và trao nhau những lời yêu thương cho nhau. Đến khi vỗ đủ 9 cặp, tức là hai bên đã chấp thuận nhau, chỉ chờ đợi người làm mai mối để thành vợ, thành chồng. Vỗ mông không chỉ đơn thuần là trò vui trong ngày Xuân mà còn chứa đựng một nét văn hóa rất riêng của người Mông, vì vậy mà trò Vỗ mông từ lâu luôn có sự hấp dẫn, lôi cuốn lạ kỳ đến như vậy.” (VOV).

Băn khoăn của những người làm dự án Ngăn ngừa kết hôn trẻ em không phải không có lý. Cũng có những biến tướng theo thời gian và cách hiểu. Dù tôn trọng văn hóa bản địa nhưng họ cũng hiểu là bên cạnh những nét đẹp là những trường hợp những đứa trẻ còn đang tuổi đi học, thậm chí mới cấp II nhưng thành vợ, rồi thành mẹ quá sớm vì những nét văn hóa và tập tục đấy.

Cũng khá nhiều người hỏi đến CHỢ TÌNH KHÂU VAI ở Mèo Vạc. Có câu hát “Đợi anh hết mùa lanh, đợi anh qua mùa đào. Vượt đỉnh Mã Pí Lèng, ta tìm về với chợ tình Khâu Vai…”

30705873_10216182340135717_1061140329823993856_n

Khâu Vai nằm trong một thung lũng, xung quanh là những dãy núi cao chót vót, xa hơn một chút là đỉnh Mã Pí Lèng quanh năm mây khói. Từ thị xã Hà Giang, đi thêm gần 150 cây số là đến Mèo Vạc, khoảng 20 cây số đường núi (không hề dễ đi) nữa là đến Khâu Vai. Người ta nhớ đến Khâu Vai vì cái chữ “Chợ tình”, họp mỗi năn một lần. Chợ tình bắt đầu từ đêm 26 kết thúc vào chiều tối ngày 27.3 (âm lịch).

Nghe kể lại, chợ tình Khâu Vai có từ những năm đầu thế kỷ 20. Đây là địa điểm, người ta tìm đến với nhau sau một năm hoặc nhiều năm xa cách. Chủ yếu họ là những người có mối tình chắc trở, yêu thương nhau thực sự, nhưng vì một lý do nào đó không lấy được nhau. Nay mỗi người đều có duyên phận riêng của mình. Họ hẹn nhau đúng ngày này đến để tâm sự, chia sẻ về cuộc sống riêng của mình cũng như ôn lại tình cảm cũ. Có rất nhiều đôi vợ chồng cùng nhau đến chợ. Đến nơi, vợ đi tìm bạn của vợ, chồng đi tìm bạn của chồng. Ở đây không có sự ghen tuông, bực bội. Nhưng những phút giây “ngoài chồng, ngoài vợ” đó chỉ có và được phép diễn ra trong ngày chợ đó, không hơn.

Người “đến” chợ chủ yếu là các cặp tình nhân các dân tộc: Tày, Nùng, Giấy từ các xã Nậm Ban, Niêm Sơn, Tát Ngà, Lũng Pù, Sơn Vĩ, Thượng Phùng của Hà Giang, từ các xã của huyện Bảo Lạc (Cao Bằng) sang. Nhưng giờ rất nhiều người Kinh lên xem vì nghe cái tiếng về chợ. Đêm 26 trời tối mịt, những du khách hiếu kỳ chẳng “nhìn thấy gì”, đành đợi đến ngày 27, trời sáng, khi chợ chắc không chỉ còn giành cho những đôi tình nhân nữa mà đượm mầu sắc của cả trẻ con, người lớn từ khắp nơi đi chợ cho vui thôi. Cũng vì vậy mà có anh người Kinh về mới có bài thơ phổ biến cho chúng tôi:

“Chưa đi chưa biết Khâu Vai
Đi về mới biết rằng ai cũng bị lừa
Đường xa bụi bẩn trời mưa
Khi mà đến chợ tình xưa đâu còn
Vài ba cái sạp con con
Điện thoại di động, thỏi son của Tàu
Chợ Tình ta chẳng thấy đâu
Khi đến thì thấy đặc màu người Kinh”

Nói là thế nhưng nếu có cơ hội vẫn nên lên đường cho biết nhỉ.

30703891_10216182318215169_5952162414068760576_n

Ảnh: Nguyễn Tất Tuấn. Thơ: Nguyễn Chiến Thắng

PTB 16/4/2018

 

Advertisements

Hà Giang – Đi thì Biết (1)

LÁ NGÓN

30728322_10216168233703065_2717704285268738048_n

Rời Hà Nội từ sáng sớm ngày cuối tuần để tới Hà Giang, tối mới biết Hà Nội hôm nay mưa gió. Mai gió mùa đông bắc mới tới vùng cao này.

Câu chuyện với anh em Hà Giang và Lai Châu tối nay có nói đến lá Ngón mọc khắp núi rừng. Ai cũng biết chỉ cần đôi lá Ngón là đi luôn mà người vùng cao lại quá dễ tổn thương. Giận nhau, thậm chí nặng lời với nhau cũng có thể làm luôn vài lá. Tên tiếng Anh của loài cây này là Heartbreaking Glass. Tỷ lệ người ở bất cứ lứa tuổi nào tìm đến lá Ngón không hề thấp, đến mức đáng lo ngại. Có nơi bà con và đặc biệt thanh niên được vận động phá loài cây này. Khổ nỗi cây lá Ngón dễ sống, lan nhanh như cỏ dại, phá không xuể. Mà thực ra là nếu đã muốn tìm thấy thì kể cả phải đi xa hay trèo đèo lội suối cũng không ngại. Để người dễ tổn thương hiểu và không tìm đến hành động làm tổn thương mình luôn không dễ. Tốt nhất là dù có chuyện gì xảy ra cũng không được nặng lời với bất cứ ai, càng không làm gì để tổn thương nhau, nhỉ.

Hoa lá Ngón đây. Đẹp đấy chứ nhưng tránh xa ra nhé. Ảnh trên mạng thôi vì chưa bao giờ mình dám đến gần để chụp cả.

 

30709453_10216171310339979_6268395938335686656_n

Lưu ý ở Lai Châu cũng có món lá Ngón xào nhé. Ăn được. Cũng nên thử. Tất nhiên chỉ trùng tên thôi chứ là cây hoàn toàn khác nhé. Ảnh đĩa lá Ngón xào là chụp trực tiếp nhé nhưng quýt “đểu”. Ăn quýt ngậm hóa chất này mới là ngộ độc này.

 

Cực độc lại thành Bổ nhé – ẤU TẨU

Một thứ cũng độc không kém lá Ngón ở vùng cao Hà Giang này là Ấu Tẩu. Chỉ cần thử một mẩu củ Ấu Tẩu tươi là tương đương ăn đôi lá Ngón. Nhưng khác với lá Ngón, Ấu Tẩu ninh kỹ, nấu cháo lại bổ. Ăn bát cháo Ấu Tẩu ninh với móng giò, thêm chút hành, tía tô và vài thìa thịt nạc băm rang khô đến tơi tả thì xua tan mệt mỏi rất nhanh.

Cái vị đắng nhằm nhặm có thể không vừa miệng ở vài thìa cháo đầu tiên nhưng rồi sẽ ngấm và dễ ăn đến lạ. Bát cháo Ấu Tẩu lại ngon ở vị đăng đắng ấy quện cùng beo béo của móng giò, cân bằng lại vị của hành và tía tô thực sự hợp lý. Chút thịt nạc băm gần như tan vào cháo có chăng cũng chỉ thêm chút ngọt đậm đà. Xong bát cháo, ông chủ mời thêm cốc nước nấu bằng nước Dứa dại vàng nâu óng ả, thơm dịu nữa là quá hài lòng.

Cháo Ấu Tẩu nguyên gốc của đồng bào H’Mông nhưng rất lạ là không dễ gì tìm được món cháo ấy ở khắp vùng Đông Bắc này nhưng lại có thể tìm được ở ngay thành phố Hà Giang. Cũng có rất ít quán cháo Ấu Tẩu. Thổ dân giới thiệu quán ngon nhất là quán Cháo Hương ở 171 đường Trần Hưng Đạo. Bà chủ đảm đang, kiệm lời, dịu dàng. Thực sự ngạc nhiên là ông chủ xởi lởi phụ giúp lại là người không xa lạ gì với anh em Plan – nguyên Chủ tịch Huyện Mèo Vạc. Với cương vị mới ở Tỉnh mà ông chủ không nề hà phụ vợ bưng bê cháo mời khách. Mà quán cũng chỉ mở từ xẩm tối đến khi hết nồi, tầm 10h -12h đêm, không thể nấu thêm.

30743390_10216174388696936_22939136860094464_n

Tạm dừng một ngày làm việc dài với bát cháo Ấu Tẩu kể cũng đáng.

Hà Giang 15/4/2018

PHILLIPINES – Một ngày năm xưa với TAGAYTAY và núi lửa TAAL trong vòng cung lửa Thái Bình Dương

11041866_10206459347706983_2170168581153989003_o

(Ghi chép này từ chuyến đi 4 năm trước, ngày 5/1/2014 nhưng mình đồ rằng nơi đó vẫn thế mà. Một ngày thôi nhưng rất đặc biệt. Đấy là ngày nghỉ duy nhất trong cả tháng trời làm việc 12-14 tiếng một ngày và không có ngày nghỉ của đội công tác chương trình Hỗ trợ khẩn cấp sau bão Haiyan (Yolanda) tại Philippines)

Mọi người hỏi: “Philippines có gì hay?” Thú thực đây là một câu hỏi không dễ trả lời. Philippines, đất nước của hơn bảy nghìn hòn đảo lớn nhỏ, biển ở khắp nơi, không hiếm những bãi biển đẹp đã được nhiều người nhắc tới như Boracay (mình chưa đến đó), có xe Zipney, có bia San Miguel nhưng chưa bao thực sự là điểm chen chân của khách du lịch thập phương. Tại sao ư? Mình chịu. Phải chăng nơi đây thừa nắng, thừa gió và quá thừa bão?

Nếu cuối tuần bạn có mặt ở Manila và nói mình dắt đi chơi thì quả mình cũng bối rối. Ngoài khu phố cổ, khu thành cổ chỉ đi một loáng là hết, chắc chỉ biết dắt bạn đi phơi nắng đến vỡ đầu dọc đường bờ Vịnh Manila để rồi phải chạy nhanh vào một khu mua sắm nào đó để hưởng cái mát phả ra từ điều hòa. Nhưng nếu có trọn vẹn một ngày thì thành phố TAGAYTAY cách Manila chỉ 60km là một lựa chọn kiểu: Không đi thì quá phí. Sẽ có ngay một câu hỏi tiếp: Có gì ở đó? Đơn giản là có ngọn núi lửa đang hoạt động bé nhất thế giới TAAL, nằm trong vòng cung lửa Thái Bình Dương.

Thực ra mình biết đến Tagaytay cách đây gần 20 năm. Trong một đợt công tác, một bạn đồng nghiệp đã đưa mình đến và chỉ cho mình xem ngọn núi lửa Taal từ xa. Mình chẳng hề có ấn tượng gì, thậm chí tên những địa danh đó trôi tuột ngay khỏi đầu. “Không đi thì quá phí” chỉ ào đến khi thực sự được trải nghiệm cả một hành trình và được đặt chân tới miệng núi lửa Taal vào một ngày nắng trắng trời cùng những người bạn đồng nghiệp từ khắp nẻo đường trên thế giới, giữa trong một đợt công tác quá dài và quá căng thẳng đối với tất cả mọi người.

11045441_10206459356067192_4653119754335864515_o

Có điều này bạn nên lưu ý: Trước khi đi Tagaytay phải kiểm tra thông tin kỹ về tình trạng núi lửa nhé. Nếu núi lửa đang hoạt động ở mức báo động thì đừng cố đến làm gì vì người ta sẽ đóng cửa mọi hoạt động ở đó và chắc chắn bạn cũng chẳng chịu nổi sức nóng của ngọn núi lửa đang phun trào đâu. Từ thế kỷ thứ 16 đến nay đã có hơn 30 lần núi lửa này phun trào rồi.

Mặc dù cách Manila chỉ 60km và đường đi không quá khó khăn, nhưng  là con đường duy nhất nên giá dịch vụ ở đây khá đắt so với mức thực tế. Bạn có thể dùng phương tiện giao thông công cộng như đi xe bus rồi đi thuê tiếp xe ôm nhưng khá rắc rối và mất thời gian mới đến được bến thuyền, rồi đủ thứ chi phí khác suốt dọc đường đi mà cái gì cũng phải mặc cả. Tốt nhất là mua 1 tour trọn gói. Cuộc hành trình thực sự bắt đầu từ bến thuyền nhé.

10896417_10205700189048491_5639241307288055493_o

Để ra được tận núi lửa, phải đi thuyền để vượt qua hồ TAAL đến Đảo Núi lửa TAAL (Taal Volcano Island). Mỗi thuyền chở được chừng 5 khách, có áo phao đàng hoàng.

11136155_10206459380707808_3015422557162327783_o

Hồ TAAL rộng bao la và mình vẫn cứ nghĩ đấy là biển. Phóng tầm mắt ra xa bạn sẽ thấy vô số những hòn đảo nhỏ nhấp nhô, lấp lánh dưới ánh nắng chan hòa.

Thuyền cập bến, là chân núi. Bạn sẽ có một trong hai sự lựa chọn: 1) Thuê ngựa chở bạn lên núi hoặc đi bộ. Giá thuê ngựa tầm 10 USD (mình không nhớ chính xác) cho một ngựa có người đi kèm. Đi ngựa thì mất khoảng 45 phút đến miệng núi lửa, đi bộ thì mất khoảng 60 phút hoặc hơn, nhưng đường khá xấu, bụi và khó đi. Nên tùy vào sức khỏe và sở thích muốn trải nghiệm mà lựa chọn nhé.

Khắp nơi trên đảo bạn có thể cảm nhận được khói và bụi từ núi lửa. Khẩu trang là một sự lựa chọn hợp lý. Có dịch vụ bán khẩu trang cho khác suốt dọc đường đi.

Có một điều không thoải mái lắm là người ta dùng rất nhiều trẻ em cho công việc này. Có người giải thích là vì trẻ em nhẹ nên giảm tải được cho ngựa, những con vốn không phổng phao gì ở xứ nhiệt đới này.

Mình lựa chọn ngựa cho cả quãng đường đi lẫn đường về. Việc lựa chọn trang phục cho chuyến đi đến Taal của mình lần này là hoàn toàn không phù hợp nhé. Vì không biết trước là đến tận nơi thế này. Mình cứ tưởng như lần trước đứng từ một quán ăn ngắm núi lửa và phút cuối cũng chẳng tìm đâu ra giầy chống nước. May có cái áo gió tạm dùng thay cho áo chống nắng không có thì sau chuyến đi này cả người sẽ đen như củ tam thất luôn. Nhưng phải nói trước với bạn là cưỡi ngựa cũng không hề đơn giản nhé. Bạn phải nghe hướng dẫn thật cẩn thận để theo được nhịp bước của ngựa nếu không sẽ rất sóc, chênh vênh và có thể ngã lăn xuống đất rất dễ.

Lên đến đỉnh núi, bạn sẽ núi thấy núi lửa ở trong lòng của một cái hồ khác nữa. Như vậy, TAAL chính là một ngọn núi trong lòng một cái hồ, nằm trên một ngón núi nằm trong lòng một cái hồ lớn hơn, trên một vùng núi. Nghe phức tạp nhưng quả là thú vị phải không? Đứng ở đây, bạn thậm chí có thể vẫn còn ngửi và nhìn thấy khói bốc lên từ miệng núi lửa luôn đấy. Theo thông tin mình đọc được thì độ sâu trung bình của hồ hày là 20m và được phép bơi nhưng mình chưa thấy ai dám bơi dưới đấy bao giờ 🙂

Niềm vui sẽ nhân lên nhiều lần nếu bạn có những người bạn đồng hành. Càng may mắn hơn nếu những người đồng hành là những người có kinh nghiệm trong công tác phòng chống và khắc phục hậu quả thiên tai. Bạn có thể được nghe cả những chia sẻ về núi lửa và kinh nghiệm khắc phục hậu quả từ những trận núi lửa.

Đến đây rồi, bạn ở lại ngắm nghía khắp mọi phía

Bạn sẽ trở về bến tầu với một tâm trạng vô cùng phấn khích vì vừa trải qua một chuyến đi không dài nhưng tràn ngập niềm vui vì đã vượt qua được chính mình để đến được tận Miệng núi lửa đang hoạt động cơ mà 🙂

Chuyến đi ngày 5/1/2014

Ảnh: Unni Krishnan, Kristin  Pristupa and Pham Thu Ba

Chuyện nhặt ngoài đường: “VIỆT NAM TA LÀ ĐỈNH CAO TRÍ TUỆ NHÂN LOẠI”

29511880_10215999422922901_9128672678520257952_n
Sáng sớm đường đã đông như nêm cối. Cậu xe ôm lẩm bẩm “Người ở đâu ra mà lắm thế không biết” rồi lẳng lặng lượn lách qua dòng người. Qua được chỗ tắc nhất, cậu ấy bỗng lên tiếng:
– Xế: Nhiều khi đi trên đường, em nhìn mọi người mà thấy ối điều hay, chị ạ. Người Việt nam ta phải nói là đỉnh cao trí tuệ nhân loại.
– Mình (bắt đầu tò mò và lắng nghe)
– Xế: Chị nhìn những cái ô tô chạy trên đường mà xem, Việt Nam mình không phải nghiên cứu, chẳng phát minh sáng chế gì mà tự nhiên ăn không 2/3 cái xe.
– Mình: Thế là thế nào?
– Xế: Xe do người khác thiết kế, sản xuất, Việt Nam cứ ngồi không rồi bán phải đến gấp 3 lần giá. Thế không là ăn không 2/3 cái xe là gì. Chẳng phải chỉ có xe, đầy thứ từ cái bé đến cái to, nước khác người nước khác bỏ ra công sức, tiền của ra nghiên cứu, phát minh, người nước mình chỉ ngồi đợi bán đắt, dùng luôn. Thế giới ra cái điện thoại nào mới là đầy người Việt Nam có ngay lập tức. Thế chẳng phải người Việt Nam mình là khôn nhất, đỉnh cao của trí tuệ nhân loại còn gì.”
– Mình: Ờ ờ, em nghĩ ra hay nhỉ. Thế chứng tỏ người Việt Nam giầu nhỉ.
– Xế: Nhưng có lẽ vì khôn quá nên trở nên trở nên lạc lõng chị nhỉ. Mãi vẫn nghèo thôi… À mà chị có hay đi xe ôm không?
– Mình: Có. Cũng hay đi.
– Xe: Thế cũng thuộc loại kinh đấy. Để em tính xem đi thế này thì mỗi tháng phải chi phí nhiều không …. À, chưa ăn thua, cũng chỉ thường thường thôi.
– Mình: 🙂 🙂 🙂

Mình chẳng kịp nghe nốt câu chuyện. Tranh thủ giữa các công việc ghi lại đôi dòng đã.

(Ảnh chụp từ Tết khi đường vắng. Chỉ mang tính chất minh họa thôi nhé)

 

Có những bác sĩ có duyên trở thành “cô sĩ” và “chú sĩ” xuất sắc :-) 

28168288_10215737629258223_5892427039499892307_n

Những lời cảm ơn của các bác sĩ và những người làm trong lĩnh vực y tế làm tôi nhớ rất nhiều các bác sĩ đã và đang làm đồng nghiệp của chúng tôi ở các tổ chức phi chính phủ và thôi thúc tôi viết thêm về họ, những bác sĩ rất đặc biệt.

Duyên đưa tôi đến với công việc phát triển và nhân đạo xuất phát từ các bác sĩ Mỹ và Việt Nam tình nguyện cho tổ chức Phẫu thuật nụ cười (Operation Smile) từ năm 1995. Họ không chỉ mang lại nụ cười mà thực sự đã thay đổi cuộc đời của những đứa trẻ sứt môi, hở hàm ếch. Ngày ấy chính người sếp của một văn phòng đại diện của công ty thương mại nơi tôi đầu quân là người đã hỗ trợ hết sức để những người sáng lập ra Operation Smile Mỹ và các bác sĩ bắt đầu những chuyến đầu tiên đến Việt Nam vì những đứa trẻ. Vợ chồng Dr. William Magee, Kathleen Magee và cậu con trai Billy, vợ chồng bác sỹ Roy Hong hồi đấy đã tiết kiệm chi phí tối đa, ở luôn tại các phòng khách giản tiện của văn phòng. Họ cực kỳ giản dị, khiêm nhường và vui vẻ. Được gặp họ đã là một may mắn, được giúp họ trong công viêc chuẩn bị và một vinh dự. Các bác sĩ Việt Nam đã đồng hành cùng các bác sĩ Mỹ hồi đấy có bác Nguyễn Huy Phan, bác sĩ Trường, bác sĩ Minh, bác sĩ Nguyễn Thanh Thái mà tôi không bao giờ quên. Tôi dần hiểu rằng phải có những trái tim ấm áp và nỗ lực phi thường mới có được cả đoàn bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ rời những phòng mổ nơi bệnh nhân còn trong danh sách chờ nhiều ngày để đến những đất nước xa xôi với hàng tấn thiết bị mổ miễn phí cho trẻ em nghèo.

Tôi cũng đã không nghĩ rằng khi đồng hành cùng Plan International tôi lại có cơ hội gặp nhiều bác sĩ đến thế. Họ đã rời chiếc áo trắng của bệnh viện thời đấy là một quyết định không dễ dàng gì (sau có người lại quay lại với áo trắng và rất thành công) để làm những việc rất mới cách đây vài chục năm là các chương trình, dự án y tế cho cộng đồng. Chúng tôi vẫn vui gọi họ là các “chú sĩ” và “cô sĩ”.

Một trong những người anh đồng hành giúp tôi hiểu và không từ bỏ công việc phát triển từ những ngày chập chững bước chân vào nghề là bác sĩ Nguyễn Minh Nhật. Bác sĩ Nhật là một trong những người đầu tiên làm các chương trình dự án hồi phục và phòng chống suy dinh dưỡng cho trẻ từ những năm 90. Sau Plan, bác sĩ Nhật tham gia UNICEF rồi FAO.

Rồi chúng tôi có bác sĩ Nguyễn Văn Hùng từ Hải Phòng nhưng lại gọi anh là Hùng Hà Nội vì là người đứng mũi chịu sào cho những dự án đầu tiên vì trẻ em đường phố và những cộng đồng khó khăn ở ngay tại Hà Nội. Sau này chúng tôi “trả” bác sĩ Hùng lại để trường Đại học Y Dược Hải Phòng có được một Giáo sư, Tiến sĩ và Hiệu phó tài năng. Cũng vì trẻ em lang thang cơ nhỡ của Huế mà chúng tôi có bác sĩ Đỗ Thị Chung, bác sĩ Trần Thị Huệ. Rất nhiều bác sĩ đã đồng hành cùng chúng tôi ở các vùng dự án khác nhau: bác sĩ Hương, bác sĩ Lê Thị Thanh Xuân, bác sĩ Đào Tố Nga, bác sĩ Nguyễn Tiến Dũng, bác sĩ Trần Văn Thống (Văn phòng quốc gia), bác sĩ Đặng Văn Châu (Nam Hà), bác sĩ Trường Sơn (Phú Thọ), bác sĩ Trần Thị Lan (Quảng Trị), bác sĩ Nguyễn Tự Quyết, Trần Duy Dương, Hà Xuân Sơn (Thái Nguyên), bác sĩ Nguyễn Thế Bảo (Quảng Trị), bác sĩ Trần Quang Minh (Quảng Bình), bác sĩ Nguyễn Văn Thanh (Quảng Ngãi), bác sĩ Nguyễn Văn Nhuận dẫn dắt đội công tác Bắc Giang, bác sĩ Nguyễn Mạnh Hùng dẫn dắt đội Quảng Ngãi…

Đặc biệt có bác sĩ, thủ khoa Nhi năm nào Nguyễn Quang Trung đã dành thời gian làm về Chương trình bảo trợ Trẻ em và sau này bác sĩ Trung cũng đã đầu quân cho Operation Smile và hiện đang dẫn dắt một chương trình quốc tế nâng cao chất lượng giảng dạy của trường Đại học Y Hà Nội. Cũng có bác sĩ quyết định trở thành “cô sĩ” như Nguyễn Thị An, rời bệnh viện, dành toàn bộ thời gian cho chương trình Bảo vệ trẻ em (trong đó có cả chương trình “nhổ răng miễn phí” 🙂. Bác sĩ Vũ Thùy Anh lại gắn bó với các chương trình, dự án Vệ sinh nước sạch môi trường. Đặc biệt hơn nữa là bác sĩ Nguyễn Đức Hoàng quyết định trở thành “Chú sĩ” mở đường dẫn dắt các đội công tác lớn nhỏ hơn 20 năm qua suốt dọc miền Trung và miền Bắc Việt Nam. Tôi nhớ cả bác sĩ Nguyễn Thị Tuyết Mai đã từng rời bệnh viện E để làm các chương trình dự án y tế cho cộng đồng và vẫn luôn có thể kê đơn cho chính chúng tôi khi cần. Bác sĩ Nguyễn Anh Tuấn vùng dự án Hà Nội mà chúng tôi vẫn gọi là bác sĩ Tuấn Còi dạy được cả lý thuyết bơi và giờ dẫn dắt được cả một hệ thống phòng khám phục vụ cộng đồng.

Một trong những người bác sĩ mà tôi có cơ hội làm việc không nhiều nhưng tôi luôn trân trọng và học hỏi được nhiều về tư duy phân tích, phản biện, phương pháp nghiên cứu, người đã sáng lập ra một trong những NGO Việt Nam đầu tiên là bác sĩ Trần Tuấn.

Sau này, trong công tác hỗ trợ khẩn cấp sau các thảm họa tôi được làm việc với không ít các bác sĩ. Người thày đã dạy tôi rất nhiều về tác phong làm việc cũng như kinh nghiệm làm công tác là bác sĩ Unni. Người đã truyền cảm hứng cho tôi về tinh thần lạc quan và yêu thêm cuộc sống trong những lúc áp lực công việc nhất là bác sĩ Helen Loius Taylor. Người đã đồng hành cùng tôi hàng ngày trong căn hộ nhỏ sau những ngày làm việc dài ở Philippines là bác sĩ Nureyan.

Tôi dám chắc là có không ít giây phút những người bác sĩ ấy bồi hồi nhớ chiếc áo trắng họ đã từng khoác nhưng họ cũng sẽ luôn tự hào vì con đường rẽ mà họ đã chọn vì họ đã mang lại những giá trị khác cho cộng đồng, cho chính chúng tôi.

Tôi thực sự nhớ, yêu quý và trân trọng anh chị em, những người chúng tôi gọi với cái tên trìu mến “chú sĩ” và “cô sĩ”!

PTB  viết ngày Thày thuốc Việt Nam 2018.02.27

 

LẠC QUAN và NỖ LỰC bước tiếp nhỉ

20171201_130230Tết rồi cũng qua đi, giờ là lúc quay lại cuộc sống thường ngày với Cơm – Áo – Gạo -Tiền, với những NIỀM VUI, NỖI BUỒN, THÁCH THỨC, LẠC QUAN, HY VỌNG và NỖ LỰC.

Những ngày qua, cộng đồng những người làm công tác phát triển và nhân đạo bị chao đảo bởi cuộc khủng hoảng về những sự việc xảy ra cách đây cả chục năm từ Oxfam, một trong những tổ chức lớn và có bề dày kinh nghiệm vì những cáo buộc nôm na là “đổi hàng cứu trợ nhân đạo lấy sex.” Cáo buộc này không chỉ ảnh hưởng đến Oxfam mà cả các tổ chức khác, tới những người đã và đang nhận các nguồn ủng hộ từ chính phủ Anh, các chính phủ khác, các nhà tài trợ, bảo trợ và cộng đồng phát triển và hỗ trợ khẩn cấp nói chung. Không có gì có thể biện minh cho những hành động như vậy. Hơn ai hết, chúng tôi hiểu điều này. Nhớ lại, giữa những chao đảo của trận động đất và rung chấn ở Nepal năm 2015, chúng tôi trải bạt ra giữa sân để tập huấn cho nhau về phòng chống những hành động quấy rối và lạm dụng không thể chấp nhận và không thể tha thứ đó cho dù bất cứ lý do nào. Những ngày Tết vừa qua thực sự không trọn vẹn đối với những người làm công tác phát triển và nhân đạo. Họ chẳng còn cách nào khác là tiếp tục nỗ lực để “Win back the trust” – “Dành lại niềm tin.”

Lá thư hàng năm của vợ chồng Bill and Melinda Gates, những người đã đồng hành 18 năm qua cùng cộng đồng phát triển và nhân đạo đến có vẻ đúng lúc với mở đầu như sau “We are outspoken about our optimism. These days, though, optimism seems to be in short supply. The headlines are filled with awful news. Every day brings a different story of political division, or sexual harassment, violence, or natural disaster. Despite the headlines, we see a world that’s getting better.” (“Cho dù chủ nghĩa LẠC QUAN dường như gần đây đang được coi là một thứ hàng hiếm. Cho dù các tít báo luôn đầy ắp những tin tức bi quan về chính trị, về xâm hại tình dục, về bạo lực hay về thảm họa thiên nhiên, nhưng chúng ta vẫn sẽ luôn tin tưởng vào chủ nghĩa LẠC QUAN vì chúng ta vẫn luôn nhìn thấy thế giới này ngày một tốt đẹp hơn.”)

Không gì là không thể nhưng chúng ta cần LẠC QUAN vì những điều tốt đẹp mọi người quanh ta đang NỖ LỰC để cuộc sống của những người khác và của chính mình tốt đẹp hơn luôn nhiều hơn những hành động không chấp nhận rất nhiều. Không để những “con sâu làm rầu nồi canh”, sự NỖ LỰC luôn đồng hành cùng những LẠC QUAN đó.

Tối mùng 1 Tết, tôi nhận được tin nhắn từ người đồng nghiệp người Bắc Âu là chị ấy vừa được về nhà. Chị ấy đã thay tôi tiếp tục công việc ở Bangladesh trong dự án Hỗ trợ khẩn cấp người tị nạn Myanmar tràn qua Bangladesh. Nếu mọi người thấy tôi đi công tác ở nơi đó 3 tuần đã là dài thì chị ấy đã dũng cảm và quyết tâm hơn tôi khi làm việc liền 3 tháng cho dù cam kết ban đầu là 6 tuần thôi, không hơn. Tìm được người sang đó tăng cường vào khoảng thời gian Giáng sinh và Năm mới không hề dễ dàng. Cũng như người Việt không muốn xa nhà vào Tết, những người làm công tác này chuyên nghiệp hay không chuyên đều đã đi công tác cả năm và dịp đấy muốn được về nhà. Ngày 1 tháng 1, những tưởng cả thế giới được nghỉ nhưng không, chị ấy và đội công tác ở nơi ấy vẫn làm việc như thường. Dù đã từng đặt chân tới hơn 70 nước trên thế giới và làm việc tại những địa bàn khắc nghiệt nhất như Afganistan, South Sudan và học cách thích nghi nhưng 3 tháng qua, khí hậu, đồ ăn và sức ép công việc ở Cox’s Bazar đã lấy đi từ thân hình mảnh khảnh của chị ấy thêm 6kg nữa làm tôi lặng người. Hơn thế nữa là những sang chấn tâm lý không dễ gì ổn định lại được trong một thời gian dài nữa. Sau những chuyến công tác như thế, thường sẽ có cảm giác bất lực vì mình không làm được nhiều hơn, cảm giác cô đơn, chơi vơi vì khó có người hiểu và đồng cảm. Chị ấy đã bảo tôi là nhất định sẽ không làm gì 2 ngày cuối tuần vừa rồi để dành thời gian thăm mẹ nhưng rồi sáng nay tôi cũng biết là chị ấy vẫn làm việc trọn cả 2 ngày để ai đó tiếp tục công việc của chị ấy sẽ thuận lợi hơn. Chị lạc quan chia sẻ để tôi yên lòng hơn “Tôi đã cảm thấy khá hơn nhiều rồi. Tôi cố gắng hoàn thành báo cáo bàn giao công việc để có thể xem các trận đấu Thế vận hội mùa đông. Hôm nay nước tôi nhất định sẽ giành được huy chương Vàng cho mà xem… và tôi sẽ làm nốt việc này …”

Công việc đưa đến cho chúng tôi cơ hội gặp và phỏng vấn khá nhiều người ở khắp nơi. Thường thì chúng tôi không tiếp tục giữ liên lạc với các ứng cử viên mà sau này không có cơ hội đồng hành cùng nhau. Có ngoại lệ. Mỗi lần cái tên đấy hiện lên là một lời nhắc nhở tôi về tinh thần LẠC QUAN và sự NỖ LỰC. Anh ấy đã trải qua 10 năm tuổi thơ ở các trại tị nạn ở South Sudan, trưởng thành từ những chương trình giáo dục đặc biệt trong những trại tị nạn. Hơn ai hết, anh ấy hiểu những đứa trẻ trong hoàn cảnh đó cần gì, muốn gì và học được gì. Hơn ai hết, anh ấy LẠC QUAN và NỖ LỰC để tiếp tục sống, để học, để vươn lên, để tốt nghiệp đại học và trở thành người làm các chương trình giáo dục đặc biệt ở những nơi không chỉ cần kiến thức, kỹ năng mà còn sự thông hiểu, đồng cảm và quyết tâm cao giúp đỡ những đứa trẻ có hoàn cảnh như anh ấy đã từng trải qua. Đứa trẻ ở trại tị nạn ngày nào đã thành chuyên gia làm việc tại New York rồi nhiều nơi trên thế giới, kể cả trại tị nạn ở chính nơi mình đã trưởng thành. Anh ấy không thể đồng hành cùng chúng tôi chỉ vì lý do kỹ thuật không thể vượt qua nổi trong tình huống khẩn cấp vì sẽ mất nhiều tuần hơn để một công dân mang hộ chiếu châu Phi có thể làm visa để lên đường. Chúng tôi không có được con người ấy ở Bangladesh nhưng biết rằng anh ấy vẫn tiếp tục công việc của mình cho các dự án giáo dục ở những nơi cần có anh ấy. Chúng tôi tin là anh ấy đã, đang và sẽ có ích.

Tôi lại muốn mượn những chia sẻ của Bill và Melinda Gates “Làm sao bạn có thể lạc quan đến vậy?” là câu hỏi mà chúng tôi thường xuyên nhận được, và câu trả lời nằm ở cái cách mà chúng tôi nhìn thế giới này (“How can you be so optimistic?” It’s a question we’ve been getting more and more, and we think the answer says a lot about how we view the world.”)

LẠC QUAN và NỖ LỰC bước tiếp nhỉ

“ĐỂ ĐẾN TẾT!” – Yêu thường đi, thật nhiều vào, đợi gì nữa nhỉ!

20180215_140700

Hôm vừa rồi con có đôi giày mới, loại giầy con nói là đã thích lắm lắm từ lâu. Con hớn hở lôi ra đi, mình buột miệng “Đi luôn rồi à? Sao không để đến Tết!” Con tròn mắt. Mình kịp trấn tĩnh và nói lảng “À, mấy hôm nay mưa thế này, đi giầy mới hơi phí nhỉ.”

Mình nhớ hồi mình bé hơn con bây giờ, lần đầu tiên mình có một đôi giầy. Cả đời mình chưa bao giờ nhìn thấy đôi giầy đẹp và thơm mùi táo đến thế. Cứ đinh ninh là phải “Để đến Tết” nên đôi giầy được cất vào góc tủ sách của bà, nơi cất cả các loại huân huy chương và chắc cả cái nhẫn vàng của bà nữa. Thỉnh thoảng lắm mình mới được lôi đôi giầy ra hít hà. Rồi đến một ngày mình phát hiện ra là mình không thể xỏ vừa đôi giầy đấy nữa.

Nhà có bộ ấm chén Trung Quốc, soi ra sáng là những cánh hoa lấm tấm trong suốt, mấy cái bát ăn cơm và mấy cái thìa vẽ hoa văn tuyệt hảo. Nghe nói đấy là quà cưới của bố mẹ. Mình tuyệt nhiên chưa thấy những đồ đấy được mang ra dùng. Lũ bạn trong khu tập thể sang chơi là mình lại lôi ra cho chúng nó xem. Cứ lôi ra lôi vào, soi lên, soi xuống xem với nhau thôi mà số ấm chén, bát, thìa đấy vơi dần. Càng cẩn thận nâng niu bao nhiêu càng dễ tuột tay làm vỡ bấy nhiêu. Đương nhiên mình cũng bị xử lý nhưng vẫn ngóng mãi, kể cả “Để đến Tết!” mà chẳng được dùng thử lấy một lần. Rồi chẳng thấy những đồ đấy xuất hiện nữa.

“Để đến Tết” mình lại thấy người lớn hàng ngày cãi nhau ỏm tỏi lại đon đả mời nhau vào nhà uống nước, nâng ly trước khi quay trở về những ngày lườm nguýt nhau, lại mừng tuổi trẻ con tiền mà thường ngày chúng nó cần lắm, thèm lắm thì nhất quyết không cho.

Sao lại phải “Để đến Tết” nhỉ? Sao phải để dành làm gì nhỉ? Mỗi năm có những 365 ngày, cớ gì phải đợi chờ ngày nọ, ngày kia nhỉ? Khi đã thực sự yêu thương, quý mến ai đó và bản thân mình thì cứ yêu thương đi, thật nhiều vào, bất cứ ở đâu và lúc nào, nhỉ!

CHÚC MỌI NGƯỜI LUÔN TRÀN NGẬP YÊU THƯƠNG NHÉ!